Ta về với niệm
Một buổi sáng trong hoang tàn, đổ nát
Ta về đây tìm lại dấu chân xưa
Đường thương yêu đi mãi vẫn chưa vừa
Cây kỷ niệm giờ xanh màu ngọc bích
Hỏi người đâu giữa không gian tĩnh mịch
Nghe lá rơi như tiếng thở buông dài
Cuối chiều buồn hoài niệm bóng hình ai
Hơi sương lạnh thấm vào hồn băng giá
Chân bước chậm như chưa từng hối hả
Mắt mông lung như chưa thấy bao giờ
Vũ trụ này mênh mông quá tựa là mơ
Khi nào tỉnh ta xin về với niệm
Níu kéo thương yêu trong ngàn câu âu yếm
Khi thinh không gào thét gọi người về
Phải chăng cuộc đời không nghĩ nữa sẽ là mê ?
Chẳng muốn tỉnh bởi quá sợ rồi cay đắng
No comments:
Post a Comment