Chiếc lá Bồ Đề
Anh mỏi gối phong trần bao năm tháng
Chiều cuối năm lê chân trước cổng chùa
Không định dừng chợt nghe tiếng chuông khua
Hương trầm khói bay mờ trong ảm đạm
Nghe đâu đây trong tận cùng tâm khảm
Lời kinh ngân sám hối chợt vọng về
Nhìn lại cuộc đời chồng chất những tái tê
Bao đau khổ hiện về trong tâm trí
Run rẩy, bâng khuâng, chứa chan thành ý
Anh bước qua đôi cánh cổng trang nghiêm
Ngần ngại, lo âu .. dừng lại bên thềm
Cầu Bồ Tát .. xin ban niềm hy vọng
Trước chánh điện tóc em dài in bóng
Em đang lặng yên nghe tiếng kệ câu kinh
Tóc em đen che phủ nửa thân hình
Tà áo trắng nguyên trinh tinh khiết
Anh bước vội ra trái tim đau xiết
Em là thiên thần trong tuyệt vọng đời anh
Bóng hình em như chiếc lá cuối trên cành
Anh níu kéo ... tay anh không với tới
Ngoảnh quay ra bước chân đi rất vội
Chạy trốn em anh trốn cả cuộc đời
Hy vọng cuối cùng như chiếc lá bồ đề rơi
Anh nhặt lấy thay hương cúng Phật
07-11-2009
No comments:
Post a Comment