Ngỡ ngàng
Những tưởng vườn xuân giờ khép lại
Cung son gài chốt ngủ muôn đời
Thời gian thả hết qua khung cửa
Âm thầm xuân hạ cũng qua thôi
Nào ngờ hoa rụng còn nở nhụy
Vườn xuân cổng khép khách lại vào
Gõ cửa tìm ai trong tâm ý
Chủ khách nhìn nhau bỡ ngỡ sao
Cầm phổ riêng mình câu biệt khúc
Thi ca đơn độc vận ly tan
Bằng hữu có ta bên dòng mực
Chi giao áo rét phủ cơ hàn
Không kiếm mà tình sao vội đến
Chẳng tìm sao bỗng gặp tri âm
Tiếng lòng thổn thức người cảm mến
Tri nhân, tri diện, bất tri tâm
Ngần ngại dám đâu lòng mở cửa
Một lần lỡ hẹn bước sang ngang
Tim đau rỉ máu thêm lần nữa
Hồn chết, tình tan , kiếp phũ phàng
13-11-2009
No comments:
Post a Comment