Hồng Trần
Cuộc đời sao có những éo le
Người yêu, kẻ ghét, lắm khen chê
Theo tình, tình chạy, tình vuột mất
Lại ném vào tay kẻ bên lề
Lững thững vườn hoang đơn độc bước
Gửi hồn vào tiếng kệ, câu kinh
Khóac áo nâu sồng thờ Phật Tổ
Tóc thề còn xõa giữa u minh
Chợt lá vàng đâu rơi trước mặt
Thu phong gió lạnh thổi vào hồn
Một cánh đào đông bừng hé nở
Tim hồng thắm đỏ trước thiền môn
Hồng trần vương bụi mờ gương sáng
Cổng thiền đóng lại bởi nghiệp duyên
Vườn hoang cỏ mọc tràn năm tháng
Kiếp trước nợ ai nửa câu nguyền
Đò tách bến rồi đâu trở lại
Nhịp chèo khua nước chảy êm êm
Tiếng hò đêm vắng nghe não nuột
Gửi hết vào trăng nỗi ưu phiền
Dòng đời đưa đẩy con đò nhỏ
Biết bến nào đục, bến nào trong ?
Nước chảy, hoa trôi, lòng bỏ ngỏ
Khi mô mới cập bến chờ mong ?
18-11-2009
No comments:
Post a Comment