Nỗi đau bất diệt
Có những bắt đầu đã là kết thúc
Như cuộc tình của anh và em
Mặt trời chưa lên hoàng hôn về ngủ gục
Cho hoa sữa buồn rơi rụng trắng bên thềm
Có những bắt đầu đã là kết thúc
Như định mệnh an bài chuyện của đôi ta
Ngày chưa hết thần chết đà thúc giục
Quan tài đen ai khóc giữa chiều tà
Có người gọi đó là số phận
Khi biết không đến đâu mà ta vẫn cứ yêu
Vẫn dại cuồng ba bẩy cũng liều
Vẫn hy vọng dù mong manh dễ vỡ
Tình là chi ? Đời vẫn hoài than thở
Vui không bao nhiêu mà buồn khổ chập chùng
Như sét nổ giữa bầu trời
Như mưa bụi giữa không trung
Vừa thấy đó lại đã vừa mất đó
Anh giờ nơi đâu ?
Cửa thiên đường bỏ ngỏ
Đường thênh thang nhưng không có anh về
Tiên nữ vẫn buồn
Xuân khúc chẳng còn nghe
Trong tim óc chỉ đê mê nỗi nhớ
Chiều xuống , trăng lên , dạ lý hương chớm nở
Trong vắt không gian , hơi thở dập dồn
Quấn quít bên người
như buổi tối tân hôn
Trời vừa sáng
Tình đã thành ly dị
Có những bắt đầu đã là kết thúc
Tình yêu này như một cuộc chơi
Dẫu biết sẽ chia tay , ta vẫn mãi yêu người
Chấp nhận hết , chỉ xin một lời âu yếm
Sinh ly thế mà đau hơn tử biệt
Tình không chôn vì mong người vẫn quay về
Người không về tim vỡ vụn tái tê
Ai chịu đựng nổi cơn đau hoài chẳng dứt ?
Có những bắt đầu đã là kết thúc
Áo cưới cô dâu xé làm khăn tang trắng chít lên đầu
Khóc cuộc tình , lây lất , vật vã đau
Tình hữu diệt mà niềm đau bất diệt
No comments:
Post a Comment