Thursday, September 6, 2012
Đau
Đã bao ngày qua em không cầm bút
Viết được cho anh .. dù là nửa vần thơ
Ngày tháng qua đi mệt mỏi bơ phờ
Đêm vẫn lạnh như khói mờ mộ huyệt
Mặt ngoài tỉnh nhưng trong lòng rên xiết
Miệng cười vui nhưng đau thấu tâm can
Lệ ngược vào trong chảy lai láng ngập tràn
Tim thổn thức sao nhói hoài chẳng dứt ?
Anh vô tâm vẫn bình yên không biết
Vẫn từng lời xé vụn nát tình em
Chẳng biết em đang mong những lời nói ngọt mềm
Đang khao khát những lời thì thầm âu yếm
Ai lừa dối nói tình yêu là mộng đẹp
Sao trong tình yêu em chỉ thấy nhọc nhằn
Chỉ toàn những giọt nước mắt lăn
Sáng lóng lánh nhưng chóng tan vào hư ảo
Tình là chi ngoài những vần thơ ảo não
Giao thừa buồn hoài không hết tối ba mươi
Ngắn ngủi có là bao , thoáng đã tận kiếp người
Mà nhìn lại chỉ toàn là tiếng khóc
Trời không thương số phần luôn cực nhọc
Vui không bao nhiêu , nghiệp báo lại dập dồn
Thế giới hàng tỷ người mà mãi vẫn cô đơn
Phù du thoáng qua rồi phụt tắt
Lặn lội tìm anh chỉ mong nhìn thấy mặt
Để nghe đậm thêm những cay đắng trong lòng
Để chịu đựng tận cùng những tuyệt vọng vô song
Ứa máu đỏ mong thấy tim mình còn sống
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment