Trăng
Đêm hôm nay trời đầy sao lấp lánh
Gió khua mành hơi gió lạnh tái tê
Em nhìn sao mong thấy bóng anh về
Đêm sâu thẳm như dài ra dằng dặc
Mùa đông đến theo gió ngàn cực bắc
Trời Úc châu khoanh tay ngủ rất say
Anh xa em cho em đếm từng ngày
Lòng khắc khoải dựa dẫm vào nỗi nhớ
Tự an ủi lòng bằng lời anh đã hứa
Em muốn trăng thì anh cũng xin chiều
Trăng đêm nay vằng vặc sáng cô liêu
Một mình đứng ngẩn ngơ trong trời rộng
Trăng của ai ? Của ngàn năm mơ mộng
Mặc Tử xưa đem rao bán cho người
Trăng bây giờ là của chỉ em thôi
Vì anh hứa lấy về cho em đó
Anh đi xa, nỗi nhớ nhung bỏ ngỏ
Mặc cho tim thổn thức gọi ai về
Đêm tinh cầu sao dài mãi lê thê
Cho Thái Bạch ôm trăng vào lòng chết
Biết chừng mô gót chân anh thấm mệt
Để anh thôi phiêu lãng bước quay về
Có anh rồi không cần trăng nữa đâu nghe
Bởi tim ấm đã bao trùm vũ trụ
No comments:
Post a Comment