Chữ tình
Gió đưa lá trúc đầu cành
Con chim se sẻ lanh chanh bay về
Anh đi xa tận sơn khê
Để cho cành liễu ngủ mê bên hồ
Trời mưa tạnh , lại nắng to
Sao anh vẫn mãi ơ thờ với em
Nắng chiều ngả giấc bên thềm
Ai đem sắc nắng hong mềm nhớ thương
Tơ trời ai dệt vấn vương
Cho con nhện bé sổ đường tơ ra
Trói chân anh lại trong nhà
Tim anh đi mất ngẫm ra mà buồn
Trách trời sao lại mưa tuôn
Khóc trong chưa đủ khóc luôn cả ngoài
Tình em biển rộng sông dài
Tình anh thoảng cái đã mai một rồi
Lẽ nào năn nỉ người ơi
Lẽ nào chờ đợi suốt đời được chi ?
Nếu thương thì nói làm gì
Không thương sao nói làm chi hỡi người ?
Dẫu rằng anh chỉ là chơi
Dẫu rằng đó chỉ là lời dối gian
Mà sao gió vẫn bạt ngàn
Mà sao sương đọng chẳng tan vì sầu
Tìm anh em biết tìm đâu
Người đi thoáng cái qua cầu biệt tăm
Trăng khuyết rồi lại trăng rằm
Tình đi tình chẳng về thăm một lần
Hoa cau rụng trắng đầy sân
Dây trầu đã héo , ái ân cũng tàn
Én buồn én cũng sang ngang
Mùa xuân chưa tới đã vàng lá thu
Thương anh hồn bỗng như mù
Thiên đường chưa thấy , âm u lối về
Tim buồn thổn thức ai nghe
Thiết tha phượng gọi tiếng ve thảm sầu
Tình qua còn lại gì đâu
Sao em cứ đợi bóng câu thuở nào
Gió ngoài song thổi lao xao
Giật mình cứ ngỡ hoa đào còn đây
Trót thương xin trọn kiếp này
Yêu người dẫu chỉ đắng cay một mình
Hỏi ai hiểu được chữ tình ?
No comments:
Post a Comment