Tuesday, July 16, 2013

Những lời anh hứa


Những gì anh đã hứa với em
Anh có còn nhớ không ?
Hay đã như mây bay
Thoảng qua rồi tan biến ?

Quá khứ ngày hôm qua
Như chợt về ẩn hiện
Chỉ còn nửa vầng trăng
Chỉ còn nửa vầng trăng

Hiện tại là hôm nay
Anh đã quên đi hết
Đường đời đâu có xa
Sao ta đà thấm mệt

Những trận mưa rào cuối mùa
Nước đổ như nước mắt
Từng giọt từng giọt tuôn
Ai đưa tay vuốt mặt

Những lời anh đã hứa với em
Ngày mai anh còn nhớ ?
Hay là anh đã quên
Lời hứa như hơi thở

...... quá nhẹ
Chiều đi qua hoàng hôn
Nghe trong tim vẫn buồn
Muôn dặm muôn tình cũ
Cũng vẫn hoài cô đơn


Chiều lạnh chiều dần buông
Nhạt nhoà những vấn vương
Nghe như ai vừa gọi
Biết còn thương .. còn thương ..


Lạc bước xa mất lối
Đi dần vào đơn côi
Còn một giọt nắng cuối
Gửi tặng người ... người ơi !


Đêm mênh mông sâu thẳm
Từng phút từng phút trôi
Ngày xưa xa .. xa lắm
Ai đã quên mất rồi
Ghé về thăm lại chốn xưa
Xem hoa còn nở ? Gió trưa còn sầu ?
Mang mang thầm gọi người đâu
Rượu ngon ta chuốc một bầu về đây
Ba năm chửa tỉnh .. còn say
Bước về chốn cũ một ngày đã quên
Hoa nay buồn rũ cánh mềm
Đưa người xưa ấy êm êm vào hồn
Nắng tàn trời đã hoàng hôn
.....
Cơn bão và viên sỏi


Ngày hôm nay
Khi cơn bão tan đi
Viên sỏi nhỏ bên đường
Vết rêu không còn nữa

Nước mưa đổ
đã vô tình gột rửa
cho viên sỏi kia
bóng bẩy lạ thường

Cuộc đời ta
Trải năm tháng tai ương
Rong rêu bám
biết bao giờ gột rửa ?

Bước chân vào đời
Tiếng khóc đầu tiên ai oán
Mẹ cùng cha lại mừng rỡ bao nhiêu
Tháng ngày qua
Buồn vui cũng đã nhiều
Tâm hồn đá
nặng nằm bên lề nghỉ

Những mơ ước qua đi
Những thẫn thờ suy nghĩ
Sống mênh mông trong vũ trụ không cùng
Cơn bão nào
đổ sét giữa không trung
Vệt sáng bạc chói tim bừng tỉnh dậy

Mấy chục năm qua đi
Kỷ niệm còn đầy rẫy
Nhìn tương lai vẫn chỉ thấy mịt mờ
Mỗi ngày qua
Viên sỏi lại nằm trơ
Rêu lại đóng dày thêm lên một lớp

Quá khứ qua đi
Có khi lại về bất chợt
Bức tranh xưa nhợt nhạt phai nhoà
Cơn bão nào mong lại một lần qua
Cho viên sỏi lại sạch trơn như mới
Tiễn người đi


Tiễn người đi khi mô mới lại thấy người về ?
Vòng vô ảnh loanh quanh hoài chưa dứt
Gió bụi đường xa cuồn cuộn che tầm mắt
Ảo ảnh chân không ai có thấy chập chờn ?


Người đi rồi ta ở lại buồn hơn
Mượn sầu nốc rượu nghe tủi hờn sủi bọt
Rượu đắng lại cay sao vẫn còn chen vị ngọt ?
Càng ngọt , càng cay , càng đắng , càng buồn
Một ngày kia người về giữa cô đơn
Tìm quanh quất cửa tâm hồn đã đóng


Mạng nhện giăng ngang , bụi trần cô đọng
Trong hoang vu tình mới thấy thật đầy
Trốn đời , trốn người .. trốn mãi tận vào đây
Nghe hơi thở tan dần vào quên lãng


Xưa người đi ta nhìn theo thầm lặng
Nay người về ta lơ đãng không hay
Thời gian qua .. qua đã được bao ngày ?
Ta không nhớ vì ta không muốn nhớ
Ở rồi đi bởi đường trần vương nợ
Đi rồi về bởi còn nhớ chưa quên


Thế giới mênh mông chỉ có một bạn hiền
Một tri kỷ ta chưa từng gặp mặt
Bóng tối


Em biết đi về đâu
khi mà trước mặt và sau lưng
chỉ toàn là bóng tối

Những ngọn gió từ xa thổi
mang lạnh lùng trống vắng về đây
Run rẩy bàn tay
Bóng tối dày đen nên nhìn hoài chẳng thấy
Bởi anh đi rồi , mặt trời nóng nẩy
cũng vội vàng lặn về phía chân trời

Có ánh sao nào mỏng mảnh
lững lờ rơi
Nhấp nháy chút hy vọng còn sót lại

Anh đã đi xa, đã rời xa em mãi mãi
Dẫu vẫn còn thương
Dẫu vẫn còn nhớ
Nhưng phải chăng tình đoạn nghĩa tan rồi ?
Người bước đi được
là còn hạnh phúc lắm người ơi
Kẻ ở lại mới là chết trong muôn trùng bão tố

Bởi thế cho nên
làm người ai cũng sợ
Sợ mình sẽ là kẻ ở lại cuối cuộc tình
Nên nhiều khi thà chịu cứ lặng thinh
Không dám nói những gì mình đang nghĩ

Trước mặt và sau lưng
giờ chỉ còn là bóng tối
Đêm miên man bao phủ
khắp nơi nơi

Anh đã đi, anh đi thật , đi rồi
Em ở lại chôn linh hồn vừa chết
Nắm tay


Mùa đông đem hơi lạnh giá về đây
Thành phố lung linh đèn buổi tối dâng đầy
Đường im vắng đôi ta cùng chung bước
Vai kề vai , tay nắm chặt bàn tay


Một cơn gió thổi qua em rùng mình ớn lạnh
Anh nhìn em ánh mắt chợt như cười
Lại gần đây con chim nhỏ của anh ơi
Vòng tay ấm đang chờ ôm em đó


Đèn giữa đêm nhạt nhoà trên phố lạ
Chẳng đủ soi em làn da trắng ngọc ngà
Đêm tinh cầu lay lắt vạn sao sa
Vẫn không sáng bằng mắt em đang sáng


Tựa đầu vào anh thấy bình yên vô hạn
Xung quanh ta thời gian hãy ngừng trôi
Cầm tay em anh muốn nói bao lời
Nhưng chợt hiểu chỉ cần ta bên nhau là quá đủ


Trăng bạc ngoài kia với muôn ngàn tinh tú
Anh hái về đây trang điểm tóc em dài
Từng sợi như tơ theo gió nhẹ vờn bay
Đan quấn quýt thành những ngày thương nhớ


Nếu một ngày kia tình yêu này đổ vỡ
Mỗi đông về em sẽ có buồn không ?
Có nghe tim thổn thức khóc trong lòng ?
Trời lạnh quá đâu rồi vòng tay ấm ?


Hãy cầu mong thời gian qua thật chậm
Ngày dài thêm , đêm cũng mãi không cùng
Để tình mình thêm lớn rộng mênh mông
Anh sẽ nắm chặt tay em
suốt đời này không buông nữa